Thùy Dương là một cái tên rất đẹp phải không các
bạn? Tôi rất yêu quý cái tên của mình, nó không chỉ mềm mại du dương mà
còn... xuất hiện rất nhiều trong các môn học nữa cơ. Ví dụ như môn địa
lý ấy, mỗi lần được phát biểu, mấy đứa bạn tôi lại cố nhấn mạnh vào tên
tôi, Thái Bình... Dương, Ấn Độ... Dương chẳng hạn... Nhưng cũng vì thế
mà tôi có vài lần phải đỏ mặt tía tai. Chuyện là...
Hôm đó là giờ
toán, một môn học mà tôi chẳng thích tí tẹo nào nên cũng không chú tâm
nghe giảng lắm. Tôi đang lơ mơ, ngắm nhìn qua cửa sổ những chú bướm
vàng xinh xắn thì loáng thoáng nghe thấy tiếng cô:
- Hãy tìm cho cô ví dụ về số hữu tỉ... dương!
Tôi giật mình khi nghe cô gọi tên mình. Tôi đứng bật dậy như một cái lò xo, mở vội cuốn sách giáo khoa và trả lời câu hỏi:
- Thưa cô, ví dụ về số hữu tỉ là... 1, 2, 4/3, 0,36...
Nhưng bỗng nhiên trong lớp nổi lên những tiếng xì xào. Tôi đứng lặng
thinh, không biết có chuyện gì đó đang xảy ra. Ngay cả cô giáo cũng tủm
tỉm cười. Cô cho tôi ngồi xuống và tiếp tục đặt câu hỏi:
- Bây giờ, các em cho cô ví dụ về số hữu tỉ âm. Chắc lớp mình không có bạn nào tên là... Âm đâu nhỉ!
À, tôi hiểu ra rồi. Ngại quá, tôi cúi xuống thật thấp để bọn bạn không
thể nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng của tôi. Ấy vậy mà thằng Bản “mo” vẫn
còn hét lên: “Nhìn kìa, quả gấc cũng biết cười đấy!” Hu hu...
Trịnh Thị Dương
(Lớp 9B, THCS Yên Nghĩa, Hà Đông, Hà Nội)
Trò “cặp đôi”
Kha không phải cán bộ lớp, không phải hotboy, tính lại còn nóng như...
cái lò sưởi, thân hình khiêm tốn chiều cao. Nhưng tớ lại chơi với Kha
rất thân, vì tính tình hắn vui vẻ, biết cảm ơn và xin lỗi theo cách
riêng.
Thấy hai đứa chơi thân, tụi bạn trong lớp bắt đầu bày trò
“cặp đôi”. Mỗi lần vào lớp lại nghe thấy những lời chọc ghẹo, gán ghép
nên hai đứa dần dần không thân nhau nữa.
Hôm nay, tôi đi học cùng
nhỏ Linh. Nhỏ này tính tình nghịch ngợm, hay bày trò lừa bịp khiến
không ít người “sập bẫy”, đôi khi dở khóc dở cười. Vừa trống vào lớp
thì thấy nhỏ Linh chạy tới, xách theo một chiếc cặp rồi nói với tôi:
- Ngọc nè, giữ cái cặp của Linh giùm, chút nữa Linh lấy!
Tôi ngoan ngoãn nghe lời, ôm chiếc cặp và ngồi thu lu một góc. Lát sau,
bỗng tên Kha chạy vào lớp, dáng như đang tìm kiếm cái gì đó. Nó thấy lạ
nhưng không hỏi. Bỗng nhiên, nhỏ Linh từ đâu cũng chạy bổ vào, phóng
cái loa lên hết cỡ:
- Bà con ơi, nhỏ Ngọc tự nhiên lấy cặp của thằng Kha. Girl mà lấy cặp của boy thì chứng tỏ điều gì ấy nhỉ?
Cả lớp đều nghe thấy cả, vừa cười vừa vỗ tay tán thưởng ầm ĩ. Thì ra là
nhỏ Linh bày mưu “cặp đôi” đây mà. Tên Kha nghe thấy giật mình, đứng
im. Còn tôi thì từ sững sờ đến cứng đờ và cuối cùng là lúng túng. Tôi
không lấy cặp của Kha, nhưng bây giờ nó lại đang ở trong tay tôi. Tôi
đứng bật dậy như cái lò xo, rồi đem cái cặp trả lại cho Kha, không nói
một lời. Tôi về chỗ và nhìn nhỏ Linh bằng con mắt hình viên đạn. Nhỏ
Linh thích thú cầm một cái cặp khác giống y chang và giơ lên:
- Cặp của Linh đây này! Ngọc bị lừa rồi nhé!
Trời ạ, cái cặp của nhỏ Linh giống hệt của Kha. Vậy là tôi lại bị một
cú lừa đầy ngoạn mục. Giúp tôi với, bây giờ, tôi phải xử lý cô bạn tinh
quái của tôi thế nào đây?
Trần Thị Ánh Ngọc
(Lớp 8/5, THCS Cần Đốt, quốc lộ 62, phường 6, thị trấn Tân An, Long An)
Sự cố ngốc xít
Lớp có hai tiết văn liền nhau, nhưng vì tiết một cô giáo bận nên ra đề
văn để cả lớp cùng làm: “Hãy nêu cảm nhận của em về đoạn trích “Sau
phút chia ly của Đoàn Thị Điểm”. Tôi lơ đãng đọc đề, đợi cô giáo đi ra
rồi... quay xuống chơi cờ ca rô với bọn bạn, chẳng thèm đụng đến cây
bút làm bài.
Tiết thứ hai, cô giáo trở về và gọi một số bạn đứng
dậy đọc bài làm của mình. Tôi chắc rằng cô giáo sẽ không gọi tôi đâu
(vì tôi là cây văn của lớp mà) nên vẫn ung dung ngồi xơi nốt gói ô mai
mua trong giờ ra chơi. Nhưng bất chợt, cô gọi tôi đứng dậy:
- Quỳnh, em đứng lên đọc bài làm của mình cho cả lớp tham khảo nhé!
Tôi cầm vở lên, ấp a ấp úng. Cô thấy vậy đi xuống chỗ tôi, xem quyển vở trống rỗng, lắc đầu nói:
- Sao em không làm bài? Cả lớp cho cô biết, tiết một bạn Quỳnh làm gì?
- Thưa cô, thưa cô... bạn ấy chơi cờ ca rô ạ!
Mấy thằng con trai bàn cuối nhao nhao ầm cả lên.
- Cô rất buồn vì việc làm này của em. Em về viết bản kiểm điểm, xin chữ ký và nhận xét của bố mẹ rồi mai mang nộp cho cô.
Tôi thấy ân hận quá, mặt nóng bừng vì xấu hổ. Có lẽ đây là lần cuối cùng tôi để sự cố ngốc xít này xảy ra.
Nguyễn Thị Hoa Quỳnh
(Xóm 4, thôn Thông, Thanh Tâm, Thanh Liêm, Hà Nam)
Một vụ “trồng trọt”
Nghe trống thúc xuống sân chào cờ, tớ chạy xuống nhanh nhất. Thế mà vẫn
có người nhanh hơn. Tên “Hôi nặng” (Hội, hic!). Hắn đang ngồi chễm chệ
ở đầu hàng ghế.... lớp A4. Hay thật, ghế lớp mình thì chẳng chịu ngồi,
mắt mũi thế nào mà sang lớp kia ngồi, lại còn đầu hàng chứ. Tớ “quát”
nó:
- Hàng lớp mình đâu?
Hắn chẳng thèm quay lại đáp nữa. Tớ
tức lên đập bốp vào vai hắn một phát (đủ lực giết kiến!), bình thường
toàn tra tấn hắn thế.
- Ngồi vào lớp mình đi chứ! Sao lại....
Hắn quay phắt lại.
- Ơ... Bạn này...
Tới
lượt tớ sững sờ. Hắn không phải tên “hôi nặng” - mà chỉ hơi giống thôi.
Tại tụi hắn cùng bé nhỏ như con thỏ, nên nhìn đằng sau cứ tưởng.... Tớ
ngượng quá chẳng biết nói gì, cứ ngây ra thui...
- Bạn nhầm hả?
- Ơ...tớ sorry.... - Tớ chỉ nói vậy rồi chuồn lẹ.
Thứ hai đầu tuần mà tớ đã nhầm nhọt sang trồng trọt thế này rồi. Thật là... hic hic (nhưng cũng...zui).
Nguyễn Phương Linh
(Lớp 8A3, THCS Thường Tín, Hà Nội)
Khi lớp phó hát ôpêra
Trống hết tiết vang lên báo hiệu giờ văn kết thúc. Cô Nga vừa mới xách
cặp bước ra đến cửa, cả lớp đã ồn ào muốn vỡ tung. Mang trong mình
trách nhiệm lớn lao khi lớp trưởng nghỉ ốm, tớ bước lên bảng dõng dạc
hét:
- Im lặng!
Bỗng Dung đứng dậy:
- Lớp phó cho em đi giặt khăn lau bảng cái nhá! Sáng nay đến lượt em trực nhật mà quên mất!
Bực mình vì cái sự đểnh đoảng của cô nàng, tớ nhăn mặt:
- Đi lẹ lẹ lên, sắp vào tiết rồi!
Dung phóng vù ra cửa, cầm theo cái khăn
bẩn – không – thể - nào – bẩn – hơn. Tớ tiếp tục công việc hát ôpêra của mình ở giữa lớp...
Tùng,
tùng, tùng! Trống vào tiết vang lên, tớ vội vàng bước xuống. Nhác thấy
bóng Dung đang rảo bộ từ từ, tớ bực quá, làm luôn một tràng:
- Bộ “bà” ngủ quên trong lúc giặt khăn hay sao mà giờ mới xong? Nhanh lên hộ tôi, cô vào là chết đấy!
- Cô vào rồi đây, có ai chết không?
Giọng
nói của cô nhẹ nhàng mà tớ nghe như sét đánh ngang tai. Thì ra cái bóng
đó của cô chứ không phải của Dung. Sự nhầm nhọt này làm tớ cà lăm lắp
bắp:
- Dạ, em xin lỗi ạ!
Cả lớp vỗ tay xin cô tha thứ. Cô cũng chẳng làm nghiêm, che miệng cười. Cái Dung đứng sau cô đế thêm:
- Tại cô trẻ quá đấy cô ơi!
Chỉ là nhầm nhọt thôi, nhưng mà tớ cũng ngượng lắm, ai lại cứ hay quát tháo thế bao giờ...
Nguyễn Ngọc Mai
(512 Dã Tượng, Vĩnh Nguyên, Nha Trang, Khánh Hòa)